送丘员外还山

(唐代)韦应物

栖白云表,暂访高斋宿。还辞郡邑喧,归泛松江渌。
结茅隐苍岭,伐薪响深谷。同是山中人,不知往来躅。
灵芝非庭草,辽鹤委池鹜。终当署里门,一表高阳族。

《送丘员外还山》拼音标注

sòng qīu yuán wài huán shān
cháng qī bái yún biǎo,
zàn fǎng gāo zhāi sù。
huán cí jùn yì xuān,
gūi fàn sōng jiāng lù。
jié máo yǐn cāng líng,
fá xīn xiǎng shēn gǔ。
tóng shì shān zhōng rén,
bù zhī wǎng lái zhú。
líng zhī fēi tíng cǎo,
liáo hè wěi chí mù。
zhōng dāng shǔ lǐ mén,
yī biǎo gāo yáng zú。