苏幕遮·碧云天

(宋代)范仲淹

碧云天,
黄叶地,
秋色连波,
波上寒烟翠。
山映斜阳天接水,
上草无情,
更在斜阳外。

黯乡魂,[1]
追旅思,[2]
夜夜除非,
好梦留人睡。
明月楼高休独倚,
酒入愁肠,
化作相思泪。

《苏幕遮·碧云天》拼音标注

sū mù zhē · bì yún tiān
bì yún tiān,
huáng yè dì,
qīu sè lián bō,
bō shàng hán yān cùi。
shān yìng xié yáng tiān jiē shǔi,
shàng cǎo wú qíng,
gèng zài xié yáng wài。
àn xiāng hún,
[ 1 ] zhūi lv̌ sī,
[ 2 ] yè yè chú fēi,
hǎo mèng líu rén shùi。
míng yuè lóu gāo xīu dú yǐ,
jǐu rù chóu cháng,
huà zuò xiāng sī lèi 。