酬叶道卿学士见寄
(宋代)范仲淹
世传学中禄,小子乃逢辰。
一入谏诤司,鸿毛忽其身。
可负万乘主,甘为三黜人。
岂量尧舜心,如日照孤臣。
薄责落善地,雅尚过朝伦。
仅同龟在泥,敢冀蠖求伸。
朱楼逼清江,下睨百丈鳞。
羡此南鱼乐,不忍持钩轮。
为郡良优优,乏才止循循。
恬愉弗扰外,何以慰远民。
拙可存吾朴,静可逸吾神。
渐得疏懒味,下车将四旬。
嘉兴风雅来,观对如天宾。
感兹韶夏音,佐我台上春。
一入谏诤司,鸿毛忽其身。
可负万乘主,甘为三黜人。
岂量尧舜心,如日照孤臣。
薄责落善地,雅尚过朝伦。
仅同龟在泥,敢冀蠖求伸。
朱楼逼清江,下睨百丈鳞。
羡此南鱼乐,不忍持钩轮。
为郡良优优,乏才止循循。
恬愉弗扰外,何以慰远民。
拙可存吾朴,静可逸吾神。
渐得疏懒味,下车将四旬。
嘉兴风雅来,观对如天宾。
感兹韶夏音,佐我台上春。
《酬叶道卿学士见寄》拼音标注
chóu yè dào qīng xué shì jiàn jì
shì chuán xué zhōng lù,
xiǎo zǐ nǎi féng chén。
yī rù jiàn zhēng sī,
hóng máo hū qí shēn。
kě fù wàn chéng zhǔ,
gān wèi sān chù rén。
qǐ liàng yáo shùn xīn,
rú rì zhào gū chén。
bó zé luò shàn dì,
yǎ shàng guò zhāo lún。
jǐn tóng gūi zài ní,
gǎn jì huò qíu shēn。
zhū lóu bī qīng jiāng,
xià nì bǎi zhàng lín。
xiàn cǐ nán yú lè,
bù rěn chí gōu lún。
wèi jùn liáng yōu yōu,
fá cái zhǐ xún xún。
tián yú fú rǎo wài,
hé yǐ wèi yuǎn mín。
zhuó kě cún wú pò,
jìng kě yì wú shén。
jiàn dé shū lǎn wèi,
xià chē jiāng sì xún。
jiā xīng fēng yǎ lái,
guān dùi rú tiān bīn。
gǎn zī sháo xià yīn,
zuǒ wǒ tái shàng chūn 。