弹琴

(唐代)刘长卿

冷冷七弦上,静听松风寒。
古调虽自爱,今人多不弹。

《弹琴》拼音标注

dàn qín
lěng lěng qī xián shàng,
jìng tīng sōng fēng hán。
gǔ diào sūi zì ài,
jīn rén duō bù dàn 。