相和歌辞。从军行六首
(唐代)刘长卿
手中刃尺铁,徒欲突重围。
落日更萧条,北方动枯草。将军追虏骑,夜失阴山道。
战败仍树勋,韩彭但空老。
草枯秋塞上,望见渔阳郭。胡马嘶一声,汉兵泪双落。
谁为吮痈者,此事令人薄。
目极雁门道,青青边草春。一身事征战,匹马同辛勤。
末路成白首,功归天下人。
倚剑白日暮,望乡登戍楼。北风吹羌笛,此夜关山愁。
回首不刃意,滹河空自流。
黄沙一万里,白首刃人怜。报国剑已折,归乡身幸全。
单于古台下,边色寒苍然。
《相和歌辞。从军行六首》拼音标注
xiāng hé gē cí。cóng jūn xíng lìu shǒu
húi kàn lǔ qí hé,
chéng xià hàn bīng xī。
bái rèn liǎng xiāng xiàng,
huáng yún chóu bù fēi。
shǒu zhōng rèn chǐ tiě,
tú yù tū zhòng wéi。
luò rì gèng xiāo tiáo,
běi fāng dòng kū cǎo。
jiāng jūn zhūi lǔ qí,
yè shī yīn shān dào。
zhàn bài réng shù xūn,
hán péng dàn kōng lǎo。
cǎo kū qīu sāi shàng,
wàng jiàn yú yáng guō。
hú mǎ sī yī shēng,
hàn bīng lèi shuāng luò。
shúi wèi shǔn yōng zhě,
cǐ shì lìng rén bó。
mù jí yàn mén dào,
qīng qīng biān cǎo chūn。
yī shēn shì zhēng zhàn,
pǐ mǎ tóng xīn qín。
mò lù chéng bái shǒu,
gōng gūi tiān xià rén。
yǐ jiàn bái rì mù,
wàng xiāng dēng shù lóu。
běi fēng chūi qiāng dí,
cǐ yè guān shān chóu。
húi shǒu bù rèn yì,
hū hé kōng zì líu。
huáng shā yī wàn lǐ,
bái shǒu rèn rén lián。
bào guó jiàn yǐ zhé,
gūi xiāng shēn xìng quán。
dān yú gǔ tái xià,
biān sè hán cāng rán。