医者

(宋代)秦观

块然一气初浑沦,散作六物相吐吞。
主承客御胜复存,是相万物疾病原。
寥寥空陂游冤魂,诲此法术成轩辕。
金书玉册要不烦,焕如星宿不可扪。
时迁圣徂遂幽昏,弊俗窃以资利源。
余尝感概期明论,世无妙质孰与言。
因君乞诗置屋轩,聊复援笔赋本根。

《医者》拼音标注

yì zhě
kuài rán yī qì chū hún lún,
sàn zuò lìu wù xiāng tǔ tūn。
zhǔ chéng kè yù shèng fù cún,
shì xiāng wàn wù jí bìng yuán。
liáo liáo kōng bēi yóu yuān hún,
hùi cǐ fǎ zhú chéng xuān yuán。
jīn shū yù cè yào bù fán,
huàn rú xīng sù bù kě mén。
shí qiān shèng cú sùi yōu hūn,
bì sú qiè yǐ zī lì yuán。
yú cháng gǎn gài qī míng lùn,
shì wú miào zhí shú yǔ yán。
yīn jūn qǐ shī zhì wū xuān,
liáo fù yuán bǐ fù běn gēn 。