牵牛花

(宋代)秦观

银汉初移漏欲残,步虚人倚玉阑干。
仙衣染得天边碧,乞与人间向晓看。

《牵牛花》拼音标注

qiān níu huā
yín hàn chū yí lòu yù cán,
bù xū rén yǐ yù lán gān。
xiān yī rǎn dé tiān biān bì,
qǐ yǔ rén jiān xiàng xiǎo kàn 。