相和歌辞。杂怨三首
(唐代)孟郊
夭桃花清晨,游女红粉新。夭桃花薄暮,游女红粉故。
树有百年花,人无一定颜。花送人老尽,人悲花自闲。
贫女镜不明,寒花日少容。暗蛩有虚织,短线无长缝。
浪水不可照,狂夫不可从。浪水多散影,狂夫多异踪。
持此一生薄,空成百恨浓。
忆人莫至悲,至悲空自衰。寄人莫翦衣,翦衣未必归。
朝为双蒂花,暮为四散飞。花落却绕树,游子不顾期。
树有百年花,人无一定颜。花送人老尽,人悲花自闲。
贫女镜不明,寒花日少容。暗蛩有虚织,短线无长缝。
浪水不可照,狂夫不可从。浪水多散影,狂夫多异踪。
持此一生薄,空成百恨浓。
忆人莫至悲,至悲空自衰。寄人莫翦衣,翦衣未必归。
朝为双蒂花,暮为四散飞。花落却绕树,游子不顾期。
《相和歌辞。杂怨三首》拼音标注
xiāng hé gē cí。zá yuàn sān shǒu
yāo táo huā qīng chén,
yóu nv̌ hóng fěn xīn。
yāo táo huā bó mù,
yóu nv̌ hóng fěn gù。
shù yǒu bǎi nián huā,
rén wú yī dìng yán。
huā sòng rén lǎo jǐn,
rén bēi huā zì xián。
pín nv̌ jìng bù míng,
hán huā rì shǎo róng。
àn qióng yǒu xū zhī,
duǎn xiàn wú cháng féng。
làng shǔi bù kě zhào,
kuáng fū bù kě cóng。
làng shǔi duō sàn yǐng,
kuáng fū duō yì zōng。
chí cǐ yī shēng bó,
kōng chéng bǎi hèn nóng。
yì rén mò zhì bēi,
zhì bēi kōng zì shuāi。
jì rén mò jiǎn yī,
jiǎn yī wèi bì gūi。
zhāo wèi shuāng dì huā,
mù wèi sì sàn fēi。
huā luò què rào shù,
yóu zǐ bù gù qī。
- 上一篇:横吹曲辞。折杨柳
- 下一篇:送丹霞子阮芳颜上人归山