自叹

(唐代)孟郊

愁与发相形,一愁白数茎。有发能几多,禁愁日日生。
古若不置兵,天下无战争。古若不置名,道路无欹倾。
太行耸巍峨,是天产不平。黄河奔浊浪,是天生不清。
四蹄日日多,双轮日日成。二物不在天,安能免营营。

《自叹》拼音标注

zì tàn
chóu yǔ fā xiāng xíng,
yī chóu bái shù jīng。
yǒu fā néng jī duō,
jìn chóu rì rì shēng。
gǔ ruò bù zhì bīng,
tiān xià wú zhàn zhēng。
gǔ ruò bù zhì míng,
dào lù wú yī qīng。
tài xíng sǒng wēi é,
shì tiān chǎn bù píng。
huáng hé bēn zhuó làng,
shì tiān shēng bù qīng。
sì tí rì rì duō,
shuāng lún rì rì chéng。
èr wù bù zài tiān,
ān néng miǎn yíng yíng。