节妇吟

(唐代)张籍

君知妾有夫,赠妾双明珠。
感君缠绵意,系在红罗褥[1]。
妾家高楼连苑起,良人持戟明光里[2]。
知君用心如明月,事夫誓拟同生死。
还君明珠双泪垂,恨不相逢未嫁时。

《节妇吟》拼音标注

jié fù yín
jūn zhī qiè yǒu fū,
zèng qiè shuāng míng zhū。
gǎn jūn chán mián yì,
xì zài hóng luō rù [ 1 ]。
qiè jiā gāo lóu lián yuàn qǐ,
liáng rén chí jǐ míng guāng lǐ [ 2 ]。
zhī jūn yòng xīn rú míng yuè,
shì fū shì nǐ tóng shēng sǐ。
huán jūn míng zhū shuāng lèi chúi,
hèn bù xiāng féng wèi jià shí 。