相和歌辞。白头吟

(唐代)张籍

请君膝上琴,弹我白头吟。忆昔君前娇笑语,
两情宛转如萦素。宫中为我起高楼,更开华池种芳树。
春天百草秋始衰,弃我不待白头时。罗襦玉珥色未暗,
今朝已道不相宜。扬州青铜作明镜,暗中持照不见影。
人心回互自无穷,眼前好恶那能定。君恩已去若再返,
菖蒲花生月长满。

《相和歌辞。白头吟》拼音标注

xiāng hé gē cí。bái tóu yín
qǐng jūn xī shàng qín,
dàn wǒ bái tóu yín。
yì xī jūn qián jiāo xiào yǔ,
liǎng qíng wǎn zhuǎn rú yíng sù。
gōng zhōng wèi wǒ qǐ gāo lóu,
gèng kāi huá chí zhǒng fāng shù。
chūn tiān bǎi cǎo qīu shǐ shuāi,
qì wǒ bù dài bái tóu shí。
luō rú yù ěr sè wèi àn,
jīn zhāo yǐ dào bù xiāng yí。
yáng zhōu qīng tóng zuò míng jìng,
àn zhōng chí zhào bù jiàn yǐng。
rén xīn húi hù zì wú qióng,
yǎn qián hǎo è nà néng dìng。
jūn ēn yǐ qù ruò zài fǎn,
chāng pú huā shēng yuè cháng mǎn。