留别阎士和

(唐代)皎然

不惯人间别,多应忘别时。逢山又逢水,只畏却来迟。

《留别阎士和》拼音标注

líu bié yán shì hé
bù guàn rén jiān bié,
duō yìng wàng bié shí。
féng shān yòu féng shǔi,
zhǐ wèi què lái chí。