别李常侍
(唐代)贯休
楚水和烟海浪通,又擎杯锡去山东。道情虽拟攀孤鹤,
诗去那堪至远公。梦入深云香雨滴,吟搜残雪石林空。
朱门再到知何日,一片征帆万里风。
诗去那堪至远公。梦入深云香雨滴,吟搜残雪石林空。
朱门再到知何日,一片征帆万里风。
《别李常侍》拼音标注
bié lǐ cháng shì
chǔ shǔi hé yān hǎi làng tōng,
yòu qíng bēi xí qù shān dōng。
dào qíng sūi nǐ pān gū hè,
shī qù nà kān zhì yuǎn gōng。
mèng rù shēn yún xiāng yǔ dī,
yín sōu cán xuě shí lín kōng。
zhū mén zài dào zhī hé rì,
yī piàn zhēng fān wàn lǐ fēng。