闻大愿和尚顺世三首
(唐代)贯休
王室今如毁,仍闻丧我师。古容图得否,内院去无疑。
岳鬼容中哭,松龛雪次隳。直须文五色,始可立高碑。
邺卫松杉外,芝兰季孟间。尽希重诏出,只待六龙还。
不疾成千古,令焚动四山。感恩终有泪,遥寄水潺潺。
师禀尽名卿,孤峰老称情。若游三点外,争把七贤平。
苦雾埋空室,啼猿有咽声。今朝益惆怅,曾沐下床迎。
岳鬼容中哭,松龛雪次隳。直须文五色,始可立高碑。
邺卫松杉外,芝兰季孟间。尽希重诏出,只待六龙还。
不疾成千古,令焚动四山。感恩终有泪,遥寄水潺潺。
师禀尽名卿,孤峰老称情。若游三点外,争把七贤平。
苦雾埋空室,啼猿有咽声。今朝益惆怅,曾沐下床迎。
《闻大愿和尚顺世三首》拼音标注
wén dà yuàn hé shàng shùn shì sān shǒu
wáng shì jīn rú hǔi,
réng wén sāng wǒ shī。
gǔ róng tú dé fǒu,
nèi yuàn qù wú yí。
yuè gǔi róng zhōng kū,
sōng kān xuě cì hūi。
zhí xū wén wǔ sè,
shǐ kě lì gāo bēi。
yè wèi sōng shān wài,
zhī lán jì mèng jiān。
jǐn xī zhòng zhào chū,
zhǐ dài lìu lóng huán。
bù jí chéng qiān gǔ,
lìng fén dòng sì shān。
gǎn ēn zhōng yǒu lèi,
yáo jì shǔi chán chán。
shī bǐng jǐn míng qīng,
gū fēng lǎo chēng qíng。
ruò yóu sān diǎn wài,
zhēng bǎ qī xián píng。
kǔ wù mái kōng shì,
tí yuán yǒu yān shēng。
jīn zhāo yì chóu chàng,
céng mù xià chuáng yíng。