白芙蓉

(唐代)陆龟蒙

澹然相对却成劳,月染风裁个个高。
似说玉皇亲谪堕,至今犹著水霜袍。

《白芙蓉》拼音标注

bái fú róng
dàn rán xiāng dùi què chéng láo,
yuè rǎn fēng cái gè gè gāo。
sì shuō yù huáng qīn zhé duò,
zhì jīn yóu zhù shǔi shuāng páo。