与从弟瑾同下第后出关言别
(唐代)卢纶
同作金门献赋人,二年悲见故园春。
到阙不沾新雨露,还家空带旧风尘。
杂花飞尽柳阴阴,官路逶迤绿草深。
对酒已成千里客,望山空寄两乡心。
出关愁暮一沾裳,满野蓬生古战场。
孤村树色昏残雨,远寺钟声带夕阳。
谁怜苦志已三冬,却欲躬耕学老农。
流水白云寻不尽,期君何处得相逢。
到阙不沾新雨露,还家空带旧风尘。
杂花飞尽柳阴阴,官路逶迤绿草深。
对酒已成千里客,望山空寄两乡心。
出关愁暮一沾裳,满野蓬生古战场。
孤村树色昏残雨,远寺钟声带夕阳。
谁怜苦志已三冬,却欲躬耕学老农。
流水白云寻不尽,期君何处得相逢。
《与从弟瑾同下第后出关言别》拼音标注
yǔ cóng dì jǐn tóng xià dì hòu chū guān yán bié
tóng zuò jīn mén xiàn fù rén,
èr nián bēi jiàn gù yuán chūn。
dào què bù zhān xīn yǔ lù,
huán jiā kōng dài jìu fēng chén。
zá huā fēi jǐn lǐu yīn yīn,
guān lù wēi yǐ lv̀ cǎo shēn。
dùi jǐu yǐ chéng qiān lǐ kè,
wàng shān kōng jì liǎng xiāng xīn。
chū guān chóu mù yī zhān cháng,
mǎn yě péng shēng gǔ zhàn cháng。
gū cūn shù sè hūn cán yǔ,
yuǎn sì zhōng shēng dài xī yáng。
shúi lián kǔ zhì yǐ sān dōng,
què yù gōng gēng xué lǎo nóng。
líu shǔi bái yún xún bù jǐn,
qī jūn hé chù dé xiāng féng。