宿定陵寺(寺在陵内)

(唐代)卢纶

古塔荒台出禁墙,磬声初尽漏声长。云生紫殿幡花湿,
月照青山松柏香。禅室夜闻风过竹,奠筵朝启露沾裳。
谁悟威灵同寂灭,更堪砧杵发昭阳。

《宿定陵寺(寺在陵内)》拼音标注

sù dìng líng sì ( sì zài líng nèi )
gǔ tǎ huāng tái chū jìn qiáng,
qìng shēng chū jǐn lòu shēng cháng。
yún shēng zǐ diàn fān huā shī,
yuè zhào qīng shān sōng bǎi xiāng。
shàn shì yè wén fēng guò zhú,
diàn yán zhāo qǐ lù zhān cháng。
shúi wù wēi líng tóng jì miè,
gèng kān zhēn chǔ fā zhāo yáng。