感遇·之十九

(唐代)陈子昂

圣人不利己。
忧济在元元。
黄屋非尧意。
瑶台安可论。
吾闻屋方化。
清净道弥敦。
奈何穷金玉。
雕刻以为尊。
云构山林尽。
瑶图珠翠烦。
鬼工尚未可。
人力安能存。
夸愚适增累。
矜智道逾昏。

《感遇·之十九》拼音标注

gǎn yù · zhī shí jǐu
shèng rén bù lì jǐ。
yōu jì zài yuán yuán。
huáng wū fēi yáo yì。
yáo tái ān kě lùn。
wú wén wū fāng huà。
qīng jìng dào mí dūn。
nài hé qióng jīn yù。
diāo kè yǐ wèi zūn。
yún gōu shān lín jǐn。
yáo tú zhū cùi fán。
gǔi gōng shàng wèi kě。
rén lì ān néng cún。
kuā yú shì zēng lèi。
jīn zhì dào yú hūn 。