田园乐
(宋代)贺铸
分辞侠少事,喜与农老言。
农老辞追从,四邻皆世婚。
机中工织妇,籍上成丁孙。
青驹自走磨,黄犬长候门。
昨日春火开,逍遥望高原。
西照牛羊下,东风花草繁。
今朝夏鸡鸣,麦熟田头喧。
归来息树荫,课汲灌中园。
秋赛方及辰,酿秫烹膏豚。
丛祠响腰鼓,免杖奉神樽。
冬雪断门巷,蚕庐清且温。
地藉熊豹席,炉明荆枥根。
起居就安适,非复系晨昏。
不识百里面,不知千骑尊。
供输先众期,於我何威恩。
太上复淳古,坐超羲与轩。
敢忘天地施,击壤声如埙。
毕此百岁愿,泰然长夜魂。
避秦谁氏子,客死武陵源。
《田园乐》拼音标注
tián yuán lè
xī wǒ wèi qù guó,
yōu qī qí shàng cūn。
fēn cí xiá shǎo shì,
xǐ yǔ nóng lǎo yán。
nóng lǎo cí zhūi cóng,
sì lín jiē shì hūn。
jī zhōng gōng zhī fù,
jí shàng chéng dīng sūn。
qīng jū zì zǒu mó,
huáng quǎn cháng hòu mén。
zuó rì chūn huǒ kāi,
xiāo yáo wàng gāo yuán。
xī zhào níu yáng xià,
dōng fēng huā cǎo fán。
jīn zhāo xià jī míng,
mài shú tián tóu xuān。
gūi lái xī shù yìn,
kè jí guàn zhōng yuán。
qīu sài fāng jí chén,
niàng shú pēng gāo tún。
cóng cí xiǎng yāo gǔ,
miǎn zhàng fèng shén zūn。
dōng xuě duàn mén xiàng,
cán lú qīng qiě wēn。
dì jiè xióng bào xí,
lú míng jīng lì gēn。
qǐ jū jìu ān shì,
fēi fù xì chén hūn。
bù shì bǎi lǐ miàn,
bù zhī qiān qí zūn。
gōng shū xiān zhòng qī,
yú wǒ hé wēi ēn。
tài shàng fù chún gǔ,
zuò chāo xī yǔ xuān。
gǎn wàng tiān dì shī,
jí rǎng shēng rú xūn。
bì cǐ bǎi sùi yuàn,
tài rán cháng yè hún。
bì qín shúi shì zǐ,
kè sǐ wǔ líng yuán 。