途中言事寄居远上人

(唐代)方干

举目时时似故园,乡心自动向谁言。白云晓湿寒山寺,
红叶夜飞明月村。震泽风帆归橘岸,钱塘水府抵城根。
羡师了达无牵束,竹径生苔掩竹门。

《途中言事寄居远上人》拼音标注

tú zhōng yán shì jì jū yuǎn shàng rén
jǔ mù shí shí sì gù yuán,
xiāng xīn zì dòng xiàng shúi yán。
bái yún xiǎo shī hán shān sì,
hóng yè yè fēi míng yuè cūn。
zhèn zé fēng fān gūi jú àn,
qián táng shǔi fǔ dǐ chéng gēn。
xiàn shī le dá wú qiān shù,
zhú jìng shēng tái yǎn zhú mén。