蓦山溪(忆古人诗云“满城风雨近重阳”因成此词)
(宋代)赵长卿
满城风雨,又是重阳近。黄菊媚清秋,倚东篱、商量开尽。红媚白酒,景物一年年,人渐远,梦还稀,赢得无穷恨。
钗分镜破,一一关方寸。强醉欲消除,醉魂醒、凄凉越闷。鸳鸯宿债,偿了恶因缘,当时事,只今愁,斑尽安仁鬓。
钗分镜破,一一关方寸。强醉欲消除,醉魂醒、凄凉越闷。鸳鸯宿债,偿了恶因缘,当时事,只今愁,斑尽安仁鬓。
《蓦山溪(忆古人诗云“满城风雨近重阳”因成此词)》拼音标注
mò shān xī ( yì gǔ rén shī yún “ mǎn chéng fēng yǔ jìn zhòng yáng ” yīn chéng cǐ cí )
mǎn chéng fēng yǔ,
yòu shì zhòng yáng jìn。
huáng jú mèi qīng qīu,
yǐ dōng lí 、 shāng liàng kāi jǐn。
hóng mèi bái jǐu,
jǐng wù yī nián nián,
rén jiàn yuǎn,
mèng huán xī,
yíng dé wú qióng hèn。
chāi fēn jìng pò,
yī yī guān fāng cùn。
qiáng zùi yù xiāo chú,
zùi hún xǐng 、 qī liáng yuè mèn。
yuān yāng sù zhài,
cháng le è yīn yuán,
dāng shí shì,
zhǐ jīn chóu,
bān jǐn ān rén bìn。