胜胜慢(草词)

(宋代)赵长卿

浓芳满地,秀色连天,和烟带雨萋萋。几许芳心,还解报得春晖。当时谢郎梦里,似殷勤、传与新诗。却为甚、动长门怨感,南浦伤离。
追想天涯行客,应解拥车轮,步步相随。惆怅如丝,正是欲断肠时。凭高望中不见,路悠悠、南北东西。春去也,怨王孙、犹自未归。

《胜胜慢(草词)》拼音标注

shèng shèng màn ( cǎo cí )
nóng fāng mǎn dì,
xìu sè lián tiān,
hé yān dài yǔ qī qī。
jī xǔ fāng xīn,
huán jiě bào dé chūn hūi。
dāng shí xiè láng mèng lǐ,
sì yīn qín 、 chuán yǔ xīn shī。
què wèi shén 、 dòng cháng mén yuàn gǎn,
nán pǔ shāng lí。
zhūi xiǎng tiān yá xíng kè,
yìng jiě yǒng chē lún,
bù bù xiāng súi。
chóu chàng rú sī,
zhèng shì yù duàn cháng shí。
píng gāo wàng zhōng bù jiàn,
lù yōu yōu 、 nán běi dōng xī。
chūn qù yě,
yuàn wáng sūn 、 yóu zì wèi gūi。