赠江清卿

(宋代)张孝祥

吾友林少颖,读书不计屋。抄书手生茧,照书眼如烛。

往时群玉府,上直对床宿。夜半闻吾伊,我睡已再熟。

此君抱高节,雪柏映霜竹。造物乃儿戏,卧病在空谷。

尚能作手书,寄我成一束。我懒更愧渠,终岁不报复。

今来见江子,少颖俨在目。不必不如师,惟子肖甚速。

持身严法律,自爱比冰玉。学官冷彻骨,三月食无肉。

危坐谈仁义,口吻若布谷。时能从我游,骑马踏溪渌。

定自我辈人,胸次不碌碌。惟皇开洪业,大厦非一木。

岂有梁栋姿,而令久淹辱。愿子益宠珍,即日马首北。

我怀山林去,扫迹混樵牧。躬耕得薄少,持用供水菽。

稍远声利场,真胜万钟禄。但恨与子别,醉语成谆复。

因书寄少颖,以写我心曲。

《赠江清卿》拼音标注

zèng jiāng qīng qīng
wú yǒu lín shǎo yǐng,
dú shū bù jì wū。
chāo shū shǒu shēng chóng,
zhào shū yǎn rú zhú。
wǎng shí qún yù fǔ,
shàng zhí dùi chuáng sù。
yè bàn wén wú yī,
wǒ shùi yǐ zài shú。
cǐ jūn bào gāo jié,
xuě bǎi yìng shuāng zhú。
zào wù nǎi ér xì,
wò bìng zài kōng gǔ。
shàng néng zuò shǒu shū,
jì wǒ chéng yī shù。
wǒ lǎn gèng kùi qú,
zhōng sùi bù bào fù。
jīn lái jiàn jiāng zǐ,
shǎo yǐng yǎn zài mù。
bù bì bù rú shī,
wéi zǐ xiào shén sù。
chí shēn yán fǎ lv̀,
zì ài bǐ bīng yù。
xué guān lěng chè gǔ,
sān yuè shí wú ròu。
wēi zuò tán rén yì,
kǒu wěn ruò bù gǔ。
shí néng cóng wǒ yóu,
qí mǎ tà xī lù。
dìng zì wǒ bèi rén,
xiōng cì bù lù lù。
wéi huáng kāi hóng yè,
dà shà fēi yī mù。
qǐ yǒu liáng dòng zī,
ér lìng jǐu yān rǔ。
yuàn zǐ yì chǒng zhēn,
jí rì mǎ shǒu běi。
wǒ huái shān lín qù,
sǎo jī hùn qiáo mù。
gōng gēng dé bó shǎo,
chí yòng gōng shǔi shú。
shāo yuǎn shēng lì cháng,
zhēn shèng wàn zhōng lù。
dàn hèn yǔ zǐ bié,
zùi yǔ chéng zhūn fù。
yīn shū jì shǎo yǐng,
yǐ xiě wǒ xīn qū。