明河篇

(唐代)宋之问

八月凉风天气晶,万里无云河汉明。昏见南楼清且浅,
晓落西山纵复横。洛阳城阙天中起,长河夜夜千门里。
复道连甍共蔽亏,画堂琼户特相宜。云母帐前初泛滥,
水精帘外转逶迤。倬彼昭回如练白,复出东城接南陌。
南陌征人去不归,谁家今夜捣寒衣。鸳鸯机上疏萤度,
乌鹊桥边一雁飞。雁飞萤度愁难歇,坐见明河渐微没。
已能舒卷任浮云,不惜光辉让流月。明河可望不可亲,
愿得乘槎一问津。更将织女支机石,还访成都卖卜人。

《明河篇》拼音标注

míng hé piān
bā yuè liáng fēng tiān qì jīng,
wàn lǐ wú yún hé hàn míng。
hūn jiàn nán lóu qīng qiě qiǎn,
xiǎo luò xī shān zòng fù héng。
luò yáng chéng què tiān zhōng qǐ,
cháng hé yè yè qiān mén lǐ。
fù dào lián méng gòng bì yú,
huà táng qióng hù tè xiāng yí。
yún mǔ zhàng qián chū fàn làn,
shǔi jīng lián wài zhuǎn wēi yǐ。
zhuō bǐ zhāo húi rú liàn bái,
fù chū dōng chéng jiē nán mò。
nán mò zhēng rén qù bù gūi,
shúi jiā jīn yè dǎo hán yī。
yuān yāng jī shàng shū yíng dù,
wū què qiáo biān yī yàn fēi。
yàn fēi yíng dù chóu nán xiē,
zuò jiàn míng hé jiàn wēi méi。
yǐ néng shū juàn rèn fú yún,
bù xī guāng hūi ràng líu yuè。
míng hé kě wàng bù kě qīn,
yuàn dé chéng chá yī wèn jīn。
gèng jiāng zhī nv̌ zhī jī shí,
huán fǎng chéng dū mài bǔ rén。