鹊桥仙(秋日寄怀)

(宋代)程垓

角声吹月,风声落枕,梦与柔肠俱断。谁教当日太情浓,扬不下、新愁一段。
黄花开了,梅花开未,曾约那时相见。莫教容易负幽期,怕真个、孤他泪眼。

《鹊桥仙(秋日寄怀)》拼音标注

què qiáo xiān ( qīu rì jì huái )
jiǎo shēng chūi yuè,
fēng shēng luò zhěn,
mèng yǔ róu cháng jù duàn。
shúi jiào dāng rì tài qíng nóng,
yáng bù xià 、 xīn chóu yī duàn。
huáng huā kāi le,
méi huā kāi wèi,
céng yuē nà shí xiāng jiàn。
mò jiào róng yì fù yōu qī,
pà zhēn gè 、 gū tā lèi yǎn。