相和歌辞。襄阳曲

(唐代)李端

襄阳堤路长,草碧杨柳黄。谁家女儿临夜妆,
红罗帐里有灯光。雀钗翠羽动明珰,欲出不出脂粉香。
同居女伴正衣裳,中庭寒月白如霜。贾生十八称才子,
空得门前一断肠。

《相和歌辞。襄阳曲》拼音标注

xiāng hé gē cí。xiāng yáng qū
xiāng yáng dī lù cháng,
cǎo bì yáng lǐu huáng。
shúi jiā nv̌ ér lín yè zhuāng,
hóng luō zhàng lǐ yǒu dēng guāng。
què chāi cùi yǔ dòng míng dāng,
yù chū bù chū zhī fěn xiāng。
tóng jū nv̌ bàn zhèng yī cháng,
zhōng tíng hán yuè bái rú shuāng。
jiǎ shēng shí bā chēng cái zǐ,
kōng dé mén qián yī duàn cháng。