题申屠子迪篆刻卷

(元代)王冕

我昔闻诸太古初,冯翊窅窅安可摸。
自从庖羲得龙马,奇偶变化滋图书。
结绳之政由此毁,蝌蚪鸟迹纷坛起。
后来大小二篆生,周称史籀秦夸李。
只今相去几百年,字体散漫随云烟。
岐阳石鼓土花蚀,绎山之碑野火然。
纵有秦铭刻岑石,冰消雪剥无踪迹。
书生好学何所窥?每展史编空叹息。
樊山先生东鲁儒,好古博雅耽成癯。
八分小篆纯古法,凿石置之东南隅。
白石光芒争照耀,满城走看嗟神妙。
向来传写何足珍,枣木空贻后人诮。
徐公手摹烽火尘,金陵近刻殊失真。
那如此本意太淳,丞相李斯下笔亲。
申屠墨庄有传授,法度森严非苟苟。
岂惟后学得所师?万世千秋垂不朽。

《题申屠子迪篆刻卷》拼音标注

tí shēn tú zǐ dí zhuàn kè juàn
wǒ xī wén zhū tài gǔ chū,
féng yì yǎo yǎo ān kě mō。
zì cóng páo xī dé lóng mǎ,
qí ǒu biàn huà zī tú shū。
jié shéng zhī zhèng yóu cǐ hǔi,
kē dǒu niǎo jī fēn tán qǐ。
hòu lái dà xiǎo èr zhuàn shēng,
zhōu chēng shǐ zhòu qín kuā lǐ。
zhǐ jīn xiāng qù jī bǎi nián,
zì tǐ sàn màn súi yún yān。
qí yáng shí gǔ tǔ huā shí,
yì shān zhī bēi yě huǒ rán。
zòng yǒu qín míng kè cén shí,
bīng xiāo xuě bō wú zōng jī。
shū shēng hǎo xué hé suǒ kūi ?
měi zhǎn shǐ biān kōng tàn xī。
fán shān xiān shēng dōng lǔ rú,
hǎo gǔ bó yǎ dān chéng qú。
bā fēn xiǎo zhuàn chún gǔ fǎ,
záo shí zhì zhī dōng nán yú。
bái shí guāng máng zhēng zhào yào,
mǎn chéng zǒu kàn jiē shén miào。
xiàng lái chuán xiě hé zú zhēn,
zǎo mù kōng yí hòu rén qiào。
xú gōng shǒu mó fēng huǒ chén,
jīn líng jìn kè shū shī zhēn。
nà rú cǐ běn yì tài chún,
chéng xiāng lǐ sī xià bǐ qīn。
shēn tú mò zhuāng yǒu chuán shòu,
fǎ dù sēn yán fēi gǒu gǒu。
qǐ wéi hòu xué dé suǒ shī ?
wàn shì qiān qīu chúi bù xǐu 。