述祖德诗二首 其一

(南北朝)谢灵运

达人贵自我,高情属天云。兼抱济物性,而不缨垢氛。

段生藩魏国,展季救鲁民。弦高犒晋师,仲连却秦军。

临组乍不緤,对圭宁肯分。惠物辞所赏,励志故绝人。

苕苕历千载,遥遥播清尘。清尘竟谁嗣,明哲垂经纶。

委讲辍道论,改服康世屯。屯难既云康,尊主隆斯民。

《述祖德诗二首 其一》拼音标注

shù zǔ dé shī èr shǒu qí yī
dá rén gùi zì wǒ,
gāo qíng shǔ tiān yún。
jiān bào jì wù xìng,
ér bù yīng gòu fēn。
duàn shēng fán wèi guó,
zhǎn jì jìu lǔ mín。
xián gāo kào jìn shī,
zhòng lián què qín jūn。
lín zǔ zhà bù xiè,
dùi gūi níng kěn fēn。
hùi wù cí suǒ shǎng,
lì zhì gù jué rén。
tiáo tiáo lì qiān zài,
yáo yáo bō qīng chén。
qīng chén jìng shúi sì,
míng zhé chúi jīng lún。
wěi jiǎng chuò dào lùn,
gǎi fú kāng shì tún。
tún nán jì yún kāng,
zūn zhǔ lóng sī mín。