拟古三首(第一首一作长安古意)

(唐代)顾况

龙剑昔藏影,送雄留其雌。人生阻欢会,神物亦别离。
碧树生秋落,佳人无还期。夜琴为君咽,浮云为君滋。
爱而伤不见,星汉徒参差。
幽居盼天造,胡息运行机。春葩妍既荣,秋叶瘁以飞。
滔滔川之逝,日没月光辉。所贵法乾健,于道悟入微。
任彼声势徒,得志方夸毗。
浮生果何慕,老去羡介推。陶令何足录,彭泽归已迟。
空负漉酒巾,乞食形诸诗。吾惟抱贞素,悠悠白云期。

《拟古三首(第一首一作长安古意)》拼音标注

nǐ gǔ sān shǒu ( dì yī shǒu yī zuò cháng ān gǔ yì )
lóng jiàn xī cáng yǐng,
sòng xióng líu qí cí。
rén shēng zǔ huān hùi,
shén wù yì bié lí。
bì shù shēng qīu luò,
jiā rén wú huán qī。
yè qín wèi jūn yān,
fú yún wèi jūn zī。
ài ér shāng bù jiàn,
xīng hàn tú cān chà。
yōu jū pàn tiān zào,
hú xī yùn xíng jī。
chūn pā yán jì róng,
qīu yè cùi yǐ fēi。
tāo tāo chuān zhī shì,
rì méi yuè guāng hūi。
suǒ gùi fǎ gān jiàn,
yú dào wù rù wēi。
rèn bǐ shēng shì tú,
dé zhì fāng kuā pí。
fú shēng guǒ hé mù,
lǎo qù xiàn jiè tūi。
táo lìng hé zú lù,
péng zé gūi yǐ chí。
kōng fù lù jǐu jīn,
qǐ shí xíng zhū shī。
wú wéi bào zhēn sù,
yōu yōu bái yún qī。