秋霁(己未六月九日雨后赋)

(宋代)吴潜

阶砌吟蛩,正竹外萧萧,雨骤风驶。凉浸桃笙,暑消葵扇,借伊一些秋意。枕边茉莉。满尘奁、贮香能腻。也不用,玉骨冰肌,人伴佳眠尔。
谁信此境,渐入华胥,旷然不知,庄蝶谁是。笑邯郸、羁魂客梦,贪他荣贵暂时里。飞鼠扑灯还自坠。展转惊寤,才听禁鼓三敲,夜声寥阗,又般滋味。

《秋霁(己未六月九日雨后赋)》拼音标注

qīu jì ( jǐ wèi lìu yuè jǐu rì yǔ hòu fù )
jiē qì yín qióng,
zhèng zhú wài xiāo xiāo,
yǔ zòu fēng shǐ。
liáng jìn táo shēng,
shǔ xiāo kúi shàn,
jiè yī yī xiē qīu yì。
zhěn biān mò lì。
mǎn chén lián 、 zhǔ xiāng néng nì。
yě bù yòng,
yù gǔ bīng jī,
rén bàn jiā mián ěr。
shúi xìn cǐ jìng,
jiàn rù huá xū,
kuàng rán bù zhī,
zhuāng dié shúi shì。
xiào hán dān 、 jī hún kè mèng,
tān tā róng gùi zàn shí lǐ。
fēi shǔ pū dēng huán zì zhùi。
zhǎn zhuǎn liáng wù,
cái tīng jìn gǔ sān qiāo,
yè shēng liáo tián,
yòu bān zī wèi。