戴时可家赏木芙蓉花醉赋

(宋代)陈著

西风不是芳菲节,木落山空景凄切。赖有桂菊聊记时,殿后拒霜花始发。

我携樽酒来问花,花于此时擅奇绝。先白后红知物变,有色无香自韵别。

寓轩主人古风流,不肯移种防慢亵。两根两花相妩媚,自况鸿光自娱悦。

幸而桃李不同时,彼纷纷者当愧杀。颇云此花最宜霜,待有霜时酒还设。

良辰美景休拈掇,白发朱颜易交割。我今耄矣不足云,劝君年年自此醉倒梅花雪。

《戴时可家赏木芙蓉花醉赋》拼音标注

dài shí kě jiā shǎng mù fú róng huā zùi fù
xī fēng bù shì fāng fēi jié,
mù luò shān kōng jǐng qī qiē。
lài yǒu gùi jú liáo jì shí,
diàn hòu jù shuāng huā shǐ fā。
wǒ xié zūn jǐu lái wèn huā,
huā yú cǐ shí shàn qí jué。
xiān bái hòu hóng zhī wù biàn,
yǒu sè wú xiāng zì yùn bié。
yù xuān zhǔ rén gǔ fēng líu,
bù kěn yí zhǒng fáng màn xiè。
liǎng gēn liǎng huā xiāng wǔ mèi,
zì kuàng hóng guāng zì yú yuè。
xìng ér táo lǐ bù tóng shí,
bǐ fēn fēn zhě dāng kùi shā。
pǒ yún cǐ huā zùi yí shuāng,
dài yǒu shuāng shí jǐu huán shè。
liáng chén měi jǐng xīu nián duó,
bái fā zhū yán yì jiāo gē。
wǒ jīn mào yǐ bù zú yún,
quàn jūn nián nián zì cǐ zùi dǎo méi huā xuě。