松下雪

(唐代)司空曙

不随晴野尽,独向深松积。落照入寒光,偏能伴幽寂。

《松下雪》拼音标注

sōng xià xuě
bù súi qíng yě jǐn,
dú xiàng shēn sōng jī。
luò zhào rù hán guāng,
piān néng bàn yōu jì。