题李偁推官颐斋

(宋代)晁补之

无舍灵龟观朵颐,自求口实君自知。
谁为此者君名之,其说不烦求我诗。
君家严君业夔伊,虎视耽耽雄四夷。
四方是维天子毗,汶阳一室大泽陂。
我往受业拜门垂,闻公一语洗然奇。
我归瞠若安可追,君才固是麒麟儿。
幼读父书壮思施,不卑小官乃吾师。
况有内乐潜天倪,荒城无人谁过之。
面城筑室兹逶迤,去年秋雨河股移。
百草不生苔拥基,蚁子缘础螾粪泥。
夜眠不稳忧为池,今年闰早春气迟。
墙根隙地稍可埤,初植防风种黄耆。
莱州石鼎青琉璃,地垆宿火风鸣枝。
对君长语清未疲,外轻内顺生理宜。
问从何得聊我治,眉州夫子言可规。
麻田处士术安期,今之崇丘历九疑。
见人不语下臂驰,遁逃乎阴食蛤梨。
君何伧囊不往随,与访汗漫还无时。
还无时,我何适,北山之南南山北。

《题李偁推官颐斋》拼音标注

tí lǐ chēng tūi guān yí zhāi
wú shè líng gūi guān duǒ yí,
zì qíu kǒu shí jūn zì zhī。
shúi wèi cǐ zhě jūn míng zhī,
qí shuō bù fán qíu wǒ shī。
jūn jiā yán jūn yè kúi yī,
hǔ shì dān dān xióng sì yí。
sì fāng shì wéi tiān zǐ pí,
wèn yáng yī shì dà zé bēi。
wǒ wǎng shòu yè bài mén chúi,
wén gōng yī yǔ xǐ rán qí。
wǒ gūi chēng ruò ān kě zhūi,
jūn cái gù shì qí lín ér。
yòu dú fù shū zhuàng sī shī,
bù bēi xiǎo guān nǎi wú shī。
kuàng yǒu nèi lè qián tiān ní,
huāng chéng wú rén shúi guò zhī。
miàn chéng zhú shì zī wēi yǐ,
qù nián qīu yǔ hé gǔ yí。
bǎi cǎo bù shēng tái yǒng jī,
yǐ zǐ yuán chǔ yǐn fèn ní。
yè mián bù wěn yōu wèi chí,
jīn nián rùn zǎo chūn qì chí。
qiáng gēn xì dì shāo kě pí,
chū zhí fáng fēng zhǒng huáng qí。
lái zhōu shí dǐng qīng líu lí,
dì lú sù huǒ fēng míng zhī。
dùi jūn cháng yǔ qīng wèi pí,
wài qīng nèi shùn shēng lǐ yí。
wèn cóng hé dé liáo wǒ zhì,
méi zhōu fū zǐ yán kě gūi。
má tián chù shì zhú ān qī,
jīn zhī chóng qīu lì jǐu yí。
jiàn rén bù yǔ xià bì chí,
dùn táo hū yīn shí há lí。
jūn hé cāng náng bù wǎng súi,
yǔ fǎng hàn màn huán wú shí。
huán wú shí,
wǒ hé shì,
běi shān zhī nán nán shān běi 。