武陵春(正月十四日夜孙使君席上观雪 继而月复明)

(宋代)毛滂

风过冰檐环佩响,宿雾在华茵。剩落瑶花衫月明。嫌怕有纤尘。
凤口衔灯金炫转,人醉觉寒轻。但得清光解照人。不负五更春。

《武陵春(正月十四日夜孙使君席上观雪,继而月复明)》拼音标注

wǔ líng chūn ( zhèng yuè shí sì rì yè sūn shǐ jūn xí shàng guān xuě,jì ér yuè fù míng )
fēng guò bīng yán huán pèi xiǎng,
sù wù zài huá yīn。
shèng luò yáo huā shān yuè míng。
xián pà yǒu xiān chén。
fèng kǒu xián dēng jīn xuàn zhuǎn,
rén zùi jué hán qīng。
dàn dé qīng guāng jiě zhào rén。
bù fù wǔ gèng chūn。