抚掌泉

(宋代)李之仪

泓渟宿寒藻,正占山一曲。平时常湛然,抚掌珠可掬。

喜怒时千里,气类若相属。如何辄示异,乃尔分迟速。

霜风鼓橐籥,岩树响丝竹。语出若有答,路转疑绝续。

幽寻力恨短,博采日苦促。便拟寄无馀,舍策遂留宿。

《抚掌泉》拼音标注

fǔ zhǎng quán
hóng tíng sù hán zǎo,
zhèng zhān shān yī qū。
píng shí cháng zhàn rán,
fǔ zhǎng zhū kě jú。
xǐ nù shí qiān lǐ,
qì lèi ruò xiāng shǔ。
rú hé zhé shì yì,
nǎi ěr fēn chí sù。
shuāng fēng gǔ tuó yuè,
yán shù xiǎng sī zhú。
yǔ chū ruò yǒu dá,
lù zhuǎn yí jué xù。
yōu xún lì hèn duǎn,
bó cǎi rì kǔ cù。
biàn nǐ jì wú yú,
shè cè sùi líu sù。