题王子重出李成所画山水

(宋代)李之仪

主人邀我登閒轩,轩前景物祗欠山。坐来惨澹若不足,引我忽到营丘间。

营丘山水天下知,全齐十二雄一时。旧游历历如到眼,吾宗笔力穷高低。

峰云岩霭互隐现,老木苍藤纷綵绚。珑璁特干势将压,奇崛欲夸人未见。

石磴流泉似幽噎,洞穴纵横乍明灭。举头楼观俯悬崖,定须六月临飞雪。

行人初踏山前路,款段冲寒怯回顾。蹇驴亦自乐平地,亸耳徐行方得趣。

日西平远连何处,极目苍茫天欲暮。行人端是我前身,斗觉精神相会聚。

百年瞬息竟谁真,此老应无一点尘。主人等是风尘外,岂是閒轩久住人。

《题王子重出李成所画山水》拼音标注

tí wáng zǐ zhòng chū lǐ chéng suǒ huà shān shǔi
zhǔ rén yāo wǒ dēng xián xuān,
xuān qián jǐng wù zhī qiàn shān。
zuò lái cǎn dàn ruò bù zú,
yǐn wǒ hū dào yíng qīu jiān。
yíng qīu shān shǔi tiān xià zhī,
quán qí shí èr xióng yī shí。
jìu yóu lì lì rú dào yǎn,
wú zōng bǐ lì qióng gāo dī。
fēng yún yán ǎi hù yǐn xiàn,
lǎo mù cāng téng fēn cǎi xuàn。
lóng cōng tè gān shì jiāng yā,
qí jué yù kuā rén wèi jiàn。
shí dèng líu quán sì yōu yē,
dòng xué zòng héng zhà míng miè。
jǔ tóu lóu guān fǔ xuán yá,
dìng xū lìu yuè lín fēi xuě。
xíng rén chū tà shān qián lù,
kuǎn duàn chōng hán qiè húi gù。
jiǎn lv́ yì zì lè píng dì,
duǒ ěr xú xíng fāng dé qù。
rì xī píng yuǎn lián hé chù,
jí mù cāng máng tiān yù mù。
xíng rén duān shì wǒ qián shēn,
dǒu jué jīng shén xiāng hùi jù。
bǎi nián shùn xī jìng shúi zhēn,
cǐ lǎo yìng wú yī diǎn chén。
zhǔ rén děng shì fēng chén wài,
qǐ shì xián xuān jǐu zhù rén。