春阴古律二首 其一
(宋代)朱淑真
薄云笼日弄轻阴,试与诗工略话春。
蠢蠢杨柳初学线,茸茸碧草渐成茵。
园林深寂撩幽恨,山水昏明恼暗颦。
芳意被他寒约住,天应知有惜花人。
蠢蠢杨柳初学线,茸茸碧草渐成茵。
园林深寂撩幽恨,山水昏明恼暗颦。
芳意被他寒约住,天应知有惜花人。
《春阴古律二首 其一》拼音标注
chūn yīn gǔ lv̀ èr shǒu qí yī
bó yún lóng rì nòng qīng yīn,
shì yǔ shī gōng lvè huà chūn。
chǔn chǔn yáng lǐu chū xué xiàn,
róng róng bì cǎo jiàn chéng yīn。
yuán lín shēn jì liāo yōu hèn,
shān shǔi hūn míng nǎo àn pín。
fāng yì bèi tā hán yuē zhù,
tiān yìng zhī yǒu xī huā rén 。