题谢太尉养素堂

(宋代)曹勋

东山雅望意雍容,养素璇题振道风。剩贮琴书供啸咏,更振窗户不青红。

数峰吴越登临外,千里江山指顾中。玉碾碧天冷无际,中秋莫放酒杯空。

《题谢太尉养素堂》拼音标注

tí xiè tài wèi yǎng sù táng
dōng shān yǎ wàng yì yōng róng,
yǎng sù xuán tí zhèn dào fēng。
shèng zhǔ qín shū gōng xiào yǒng,
gèng zhèn chuāng hù bù qīng hóng。
shù fēng wú yuè dēng lín wài,
qiān lǐ jiāng shān zhǐ gù zhōng。
yù niǎn bì tiān lěng wú jì,
zhōng qīu mò fàng jǐu bēi kōng。