和袁望回春雪
(宋代)王之道
白雪嫌春晚,从横布玉霙。
柳花随处发,瑶砌逐门成。
旌别寒松茂,摧残冻芋萌。
飘飖无限思,料峭有余清。
舞袂朝犹湿,吟窗夜自明。
色疑侵两鬓,光欲眩双睛。
曭晃千林晓,潺湲万壑晴。
江梅含故态,山鸟弄新声。
雅与诗情惬,应怜病骨轻。
浇肠一杯酒,风力斗峥嵘。
柳花随处发,瑶砌逐门成。
旌别寒松茂,摧残冻芋萌。
飘飖无限思,料峭有余清。
舞袂朝犹湿,吟窗夜自明。
色疑侵两鬓,光欲眩双睛。
曭晃千林晓,潺湲万壑晴。
江梅含故态,山鸟弄新声。
雅与诗情惬,应怜病骨轻。
浇肠一杯酒,风力斗峥嵘。
《和袁望回春雪》拼音标注
hé yuán wàng húi chūn xuě
bái xuě xián chūn wǎn,
cóng héng bù yù yīng。
lǐu huā súi chù fā,
yáo qì zhú mén chéng。
jīng bié hán sōng mào,
cūi cán dòng yù méng。
piāo yáo wú xiàn sī,
liào qiào yǒu yú qīng。
wǔ mèi zhāo yóu shī,
yín chuāng yè zì míng。
sè yí qīn liǎng bìn,
guāng yù xuàn shuāng jīng。
tǎng huǎng qiān lín xiǎo,
chán yuán wàn hè qíng。
jiāng méi hán gù tài,
shān niǎo nòng xīn shēng。
yǎ yǔ shī qíng qiè,
yìng lián bìng gǔ qīng。
jiāo cháng yī bēi jǐu,
fēng lì dǒu zhēng róng 。