粹翁用奇父韵赋九日与义同赋兼呈奇父

(宋代)陈与义

安隐轻节序,艰难惜欢娱。
先生守苜蓿,朝士夸茱萸。
前年邓州城,风雨倾客居。
何尝疏麯生,麯生自我疏。
岂无登高地,送目与云俱。
门生及儿子,劝我升篮舆。
出门复入门,戈旆填街衢。
去年郢州岸,孤檝对坏郛。
莫招大夫魂,谁揽使君须。
独题怀古句,枯砚生明珠。
亦复跻荒戍,日暮野踟蹰。
白衣终不至,眇眇空愁予。
今年洞庭上,九折余崎岖。
时凭岳阳楼,山川看萦纡。
孙兄语蝉连,王丈色敷腴。
不用踏筵舞,秋风摇菊株。
乐哉未曾有,是梦其非欤。
丈夫各堂堂,坐受世故驱。
会须明年节,醉倒还相扶。
此花期复对,勿令堕空虚。
明月风景佳,南翔先一凫。
可言知机早,政尔因鲈鱼。
分襟肺肝热,抚事岁月迂。
归家问瓶锡,生理何必余。
相期衡山南,追步凌忽区。
回首望尧云,中原莽榛芜。
臣岂专爱死,有怀竟不舒。
老谋与壮事,二者惭俱无。

《粹翁用奇父韵赋九日与义同赋兼呈奇父》拼音标注

cùi wēng yòng qí fù yùn fù jǐu rì yǔ yì tóng fù jiān chéng qí fù
ān yǐn qīng jié xù,
jiān nán xī huān yú。
xiān shēng shǒu mù sù,
zhāo shì kuā zhū yú。
qián nián dèng zhōu chéng,
fēng yǔ qīng kè jū。
hé cháng shū qú shēng,
qú shēng zì wǒ shū。
qǐ wú dēng gāo dì,
sòng mù yǔ yún jù。
mén shēng jí ér zǐ,
quàn wǒ shēng lán yú。
chū mén fù rù mén,
gē pèi tián jiē qú。
qù nián yǐng zhōu àn,
gū jí dùi huài fú。
mò zhāo dà fū hún,
shúi lǎn shǐ jūn xū。
dú tí huái gǔ jù,
kū yàn shēng míng zhū。
yì fù jī huāng shù,
rì mù yě chí chú。
bái yī zhōng bù zhì,
miǎo miǎo kōng chóu yú。
jīn nián dòng tíng shàng,
jǐu zhé yú qí qū。
shí píng yuè yáng lóu,
shān chuān kàn yíng yū。
sūn xiōng yǔ chán lián,
wáng zhàng sè fū yú。
bù yòng tà yán wǔ,
qīu fēng yáo jú zhū。
lè zāi wèi céng yǒu,
shì mèng qí fēi yú。
zhàng fū gè táng táng,
zuò shòu shì gù qū。
hùi xū míng nián jié,
zùi dǎo huán xiāng fú。
cǐ huā qī fù dùi,
wù lìng duò kōng xū。
míng yuè fēng jǐng jiā,
nán xiáng xiān yī fú。
kě yán zhī jī zǎo,
zhèng ěr yīn lú yú。
fēn jīn fèi gān rè,
fǔ shì sùi yuè yū。
gūi jiā wèn píng xí,
shēng lǐ hé bì yú。
xiāng qī héng shān nán,
zhūi bù líng hū qū。
húi shǒu wàng yáo yún,
zhōng yuán mǎng zhēn wú。
chén qǐ zhuān ài sǐ,
yǒu huái jìng bù shū。
lǎo móu yǔ zhuàng shì,
èr zhě cán jù wú 。