历阳寄金陵衍上人

(宋代)林逋

藓晕莎丛古石房,寺和松竹背秋冈。
骚吟未断云生褐,梵偈重开月照得。
五老旧游应悄默,六朝闲事肯悲凉。
西州独客心摇甚,抹碧江天鸟一行。

《历阳寄金陵衍上人》拼音标注

lì yáng jì jīn líng yǎn shàng rén
xiǎn yūn shā cóng gǔ shí fáng,
sì hé sōng zhú bèi qīu gāng。
sāo yín wèi duàn yún shēng hé,
fàn jié zhòng kāi yuè zhào dé。
wǔ lǎo jìu yóu yìng qiǎo mò,
lìu zhāo xián shì kěn bēi liáng。
xī zhōu dú kè xīn yáo shén,
mǒ bì jiāng tiān niǎo yī xíng 。