山墅

(宋代)方岳

且莫嫌穷僻,山居尽自奇。
候樵分玉蕈,熏穴得香貍。
杯隽明冰片,崖寒孕雪芝。
不遗吾一美,惭尔野人为。

《山墅》拼音标注

shān shù
qiě mò xián qióng pì,
shān jū jǐn zì qí。
hòu qiáo fēn yù xùn,
xūn xué dé xiāng lí。
bēi jùn míng bīng piàn,
yá hán yùn xuě zhī。
bù yí wú yī měi,
cán ěr yě rén wèi 。