宿石闻牧马者歌
(宋代)司马光
大河之曲多宽间,牧田枕倚长隄湾。
乌栖鹊散隄树寂,柝木声稀宵欲阑。
牧儿跨马乘凉月,历历绕群高唱发。
幽情逸气生自然,往往鸣鞘应疏节。
歌辞难辨野风高,似述离忧嗟役劳。
徘徊不断何妨近,彷佛微闻已复遥。
长川冷浸秋云白,露草翻光凝碧色。
星疏河淡夜初长,展转空亭奈孤客。
洞箫音律京君明,可怜骨朽不更生。
安得使传哀怨意,为我写之羌笛声。
乌栖鹊散隄树寂,柝木声稀宵欲阑。
牧儿跨马乘凉月,历历绕群高唱发。
幽情逸气生自然,往往鸣鞘应疏节。
歌辞难辨野风高,似述离忧嗟役劳。
徘徊不断何妨近,彷佛微闻已复遥。
长川冷浸秋云白,露草翻光凝碧色。
星疏河淡夜初长,展转空亭奈孤客。
洞箫音律京君明,可怜骨朽不更生。
安得使传哀怨意,为我写之羌笛声。
《宿石闻牧马者歌》拼音标注
sù shí wén mù mǎ zhě gē
dà hé zhī qū duō kuān jiān,
mù tián zhěn yǐ cháng dī wān。
wū qī què sàn dī shù jì,
tuò mù shēng xī xiāo yù lán。
mù ér kuà mǎ chéng liáng yuè,
lì lì rào qún gāo chàng fā。
yōu qíng yì qì shēng zì rán,
wǎng wǎng míng qiào yìng shū jié。
gē cí nán biàn yě fēng gāo,
sì shù lí yōu jiē yì láo。
pái huái bù duàn hé fáng jìn,
páng fó wēi wén yǐ fù yáo。
cháng chuān lěng jìn qīu yún bái,
lù cǎo fān guāng níng bì sè。
xīng shū hé dàn yè chū cháng,
zhǎn zhuǎn kōng tíng nài gū kè。
dòng xiāo yīn lv̀ jīng jūn míng,
kě lián gǔ xǐu bù gèng shēng。
ān dé shǐ chuán āi yuàn yì,
wèi wǒ xiě zhī qiāng dí shēng 。