得奇石於岘山
(宋代)蔡肇
土囊行尽跨山脊,云涛万顷江掀天。
江南六月黄埃起,岭上行人多蝎死。
车声踟躇正烦冤,石缝甘寒冽清泚。
兹山蟠伏信有灵,穷幽访远恨未能。
山农告异指南麓,夜有虹气如长绳。
朝携长鑱剃草棘,应手铿然逢钜石。
深藏疑有仙鬼护,完好不受沙土蚀。
十夫募工挽使前,举身汹汹争相传。
置园辉泽被草木,隅坐咫尺生云烟。
自笑年来有师癖,摩挲剔濯穷朝夕。
嵌形空洞出包藏,玉质青温相灵璧。
沙痕洗尽圭角光,卷崖透壑通中旁。
缕分浅黛泫微雨,翠剥苍藓晞朝昍。
我昔扁舟临古汴,千金价市搜寻遍。
兰皋西鏁靳家园。方丈瀛洲眼中见。
君不闻米家砚山入禁中,蕞尔卷石谁为容。
乃知此亦有显晦,万事默默由天公。
《得奇石於岘山》拼音标注
dé qí shí yú xiàn shān
zhōu chéng xī nán wǔ lǐ jiān,
rú dù gǒng luò qū qín chuān。
tǔ náng xíng jǐn kuà shān jí,
yún tāo wàn qǐng jiāng xiān tiān。
jiāng nán lìu yuè huáng āi qǐ,
líng shàng xíng rén duō hé sǐ。
chē shēng chí chú zhèng fán yuān,
shí féng gān hán liè qīng cǐ。
zī shān pán fú xìn yǒu líng,
qióng yōu fǎng yuǎn hèn wèi néng。
shān nóng gào yì zhǐ nán lù,
yè yǒu hóng qì rú cháng shéng。
zhāo xié cháng chán tì cǎo jí,
yìng shǒu kēng rán féng jù shí。
shēn cáng yí yǒu xiān gǔi hù,
wán hǎo bù shòu shā tǔ shí。
shí fū mù gōng wǎn shǐ qián,
jǔ shēn xiōng xiōng zhēng xiāng chuán。
zhì yuán hūi zé bèi cǎo mù,
yú zuò zhǐ chǐ shēng yún yān。
zì xiào nián lái yǒu shī pǐ,
mó suō tī zhuó qióng zhāo xī。
qiàn xíng kōng dòng chū bāo cáng,
yù zhí qīng wēn xiāng líng bì。
shā hén xǐ jǐn gūi jiǎo guāng,
juàn yá tòu hè tōng zhōng páng。
lv̌ fēn qiǎn dài xuàn wēi yǔ,
cùi bō cāng xiǎn xī zhāo xuān。
wǒ xī biǎn zhōu lín gǔ biàn,
qiān jīn jià shì sōu xún biàn。
lán gāo xī suǒ jìn jiā yuán。
fāng zhàng yíng zhōu yǎn zhōng jiàn。
jūn bù wén mǐ jiā yàn shān rù jìn zhōng,
zùi ěr juàn shí shúi wèi róng。
nǎi zhī cǐ yì yǒu xiǎn hùi,
wàn shì mò mò yóu tiān gōng 。