北风歌送徐时晦
(明代)史鉴
北风凄厉兮,凛盛寒之中人。岁忽忽其欲暮兮,鸟寂寂而无声。
忽美人之不留兮,将问津而徂征。伤予心之懮懮兮,滑予魂之营营。
望前旌而太息兮,曾不能从之以行。惟德音之孔昭兮,恒佩服于予身。
苟中心之靡他兮,虽在远而日亲。
《北风歌送徐时晦》拼音标注
běi fēng gē sòng xú shí hùi
běi fēng qī lì xī,
lǐn shèng hán zhī zhōng rén。
sùi hū hū qí yù mù xī,
niǎo jì jì ér wú shēng。
hū měi rén zhī bù líu xī,
jiāng wèn jīn ér cú zhēng。
shāng yú xīn zhī yǒu yǒu xī,
huá yú hún zhī yíng yíng。
wàng qián jīng ér tài xī xī,
céng bù néng cóng zhī yǐ xíng。
wéi dé yīn zhī kǒng zhāo xī,
héng pèi fú yú yú shēn。
gǒu zhōng xīn zhī mǐ tā xī,
sūi zài yuǎn ér rì qīn。
- 上一篇:烈风七章悯吴孝子廷用 其一
- 下一篇:广州督