艾人

(南北朝)王寂

野艾乘时加束缚,奋髯嚼齿似能神。偶然抬举在高处,白眼难堪不视人。

《艾人》拼音标注

ài rén
yě ài chéng shí jiā shù fú,
fèn rán jiáo chǐ sì néng shén。
ǒu rán tái jǔ zài gāo chù,
bái yǎn nán kān bù shì rén。