拟古次韵六首 其四

(元代)安熙

采柏空岩下,倚竹荒庭前。人生非金石,君心讵能坚。

君心或有渝,贱妾终不疏。天地一瞬息,今古一长途。

借问离别苦,君心竟焉如。不见园中树,日日争华敷。

秋风一夕至,已逐严霜枯。岁晚□得去,山空难久居。

《拟古次韵六首 其四》拼音标注

nǐ gǔ cì yùn lìu shǒu qí sì
cǎi bǎi kōng yán xià,
yǐ zhú huāng tíng qián。
rén shēng fēi jīn shí,
jūn xīn jù néng jiān。
jūn xīn huò yǒu yú,
jiàn qiè zhōng bù shū。
tiān dì yī shùn xī,
jīn gǔ yī cháng tú。
jiè wèn lí bié kǔ,
jūn xīn jìng yān rú。
bù jiàn yuán zhōng shù,
rì rì zhēng huá fū。
qīu fēng yī xī zhì,
yǐ zhú yán shuāng kū。
sùi wǎn □ dé qù,
shān kōng nán jǐu jū。