读宋陈忠肃公传有感
(明代)柯潜
边尘捲风天地黑,铁骑长驱满南北。厓山孤主知在无,一夜愁心遍头白。
丈夫耻作负恩生,举手擎天天已倾。孤城如斗犹百战,苍苍不遣功勋成。
龙虎可骑不可扰,怒气吹人山亦倒。君臣大义心自明,白日青天悬皎皎。
岭海间关草树寒,四顾无人双泪弹。国破家亡惟一死,首阳有薇那忍餐。
节义文章理不烂,万丈红光烛霄汉。我怀往事悲复歌,凛凛英风鬓丝乱。
《读宋陈忠肃公传有感》拼音标注
dú sòng chén zhōng sù gōng chuán yǒu gǎn
biān chén juǎn fēng tiān dì hēi,
tiě qí cháng qū mǎn nán běi。
yá shān gū zhǔ zhī zài wú,
yī yè chóu xīn biàn tóu bái。
zhàng fū chǐ zuò fù ēn shēng,
jǔ shǒu qíng tiān tiān yǐ qīng。
gū chéng rú dǒu yóu bǎi zhàn,
cāng cāng bù qiǎn gōng xūn chéng。
lóng hǔ kě qí bù kě rǎo,
nù qì chūi rén shān yì dǎo。
jūn chén dà yì xīn zì míng,
bái rì qīng tiān xuán jiǎo jiǎo。
líng hǎi jiān guān cǎo shù hán,
sì gù wú rén shuāng lèi dàn。
guó pò jiā wáng wéi yī sǐ,
shǒu yáng yǒu wéi nà rěn cān。
jié yì wén zhāng lǐ bù làn,
wàn zhàng hóng guāng zhú xiāo hàn。
wǒ huái wǎng shì bēi fù gē,
lǐn lǐn yīng fēng bìn sī luàn。