野宿
(宋代)傅察
溯水秋风扬短棹,穿林落日系孤舟。心清乍喜离嚣俗,野旷翻疑动旅愁。
归雁高飞云杳杳,幽虫夜语草悠悠。此间景物君知否,即是潇湘一片秋。
《野宿》拼音标注
yě sù
sù shǔi qīu fēng yáng duǎn zhuō,
chuān lín luò rì xì gū zhōu。
xīn qīng zhà xǐ lí xiāo sú,
yě kuàng fān yí dòng lv̌ chóu。
gūi yàn gāo fēi yún yǎo yǎo,
yōu chóng yè yǔ cǎo yōu yōu。
cǐ jiān jǐng wù jūn zhī fǒu,
jí shì xiāo xiāng yī piàn qīu。