李良宠示牡丹长句谨赋三首 其二
(宋代)傅察
紫檀刻蕊香初吐,红粉匀葩色正新。孤艳最宜微带雨,众芳谁复与争春。
无端应恨风惊叶,不醉却宜花笑人。从此径须连夜赏,绕阑百匝未为频。
《李良宠示牡丹长句谨赋三首 其二》拼音标注
lǐ liáng chǒng shì mǔ dān cháng jù jǐn fù sān shǒu qí èr
zǐ tán kè rǔi xiāng chū tǔ,
hóng fěn yún pā sè zhèng xīn。
gū yàn zùi yí wēi dài yǔ,
zhòng fāng shúi fù yǔ zhēng chūn。
wú duān yìng hèn fēng liáng yè,
bù zùi què yí huā xiào rén。
cóng cǐ jìng xū lián yè shǎng,
rào lán bǎi zā wèi wèi pín。